.

Phòng, chống đuối nước cho trẻ em

Cập nhật lúc 03:59, Thứ Sáu, 08/03/2013 (GMT+7)

Hiện nay, đuối nước là nguyên nhân gây tử vong hàng đầu trong các tai nạn thương tích ở trẻ em trên địa bàn tỉnh. Theo thống kê của Sở LĐ-TB&XH tỉnh, tính riêng trong năm 2012 trên địa bàn toàn tỉnh, số trẻ em bị tai nạn thương tích là 274 trẻ, trong đó 54 trẻ tử vong, số trẻ tử vong do đuối nước chiếm hơn 72%. Trước thực trạng này đòi hỏi cả cộng đồng phải cùng tích cực chung tay góp sức phòng, chống đuối nước cho trẻ em.

Tai nạn đuối nước bao lâu nay vẫn thực sự là một vấn đề gây nhiều bức xúc trong cộng đồng, nó gây ảnh hưởng đến tâm lý của mỗi gia đình, và nghiêm trọng hơn là đến sự sống còn và phát triển của trẻ em. Có rất nhiều nguyên nhân dẫn đến đuối nước trẻ em như: Mất an toàn giao thông đường thuỷ; cơ sở hạ tầng, cầu đường tại các xã vùng sâu, vùng xa còn nhiều thiếu thốn… Tuy nhiên, nguyên nhân chủ yếu vẫn từ sự thiếu quản lý, giám sát chặt chẽ của gia đình và địa phương. Trao đổi với chúng tôi, bà Hoàng Minh Hoa, Phó trưởng phòng Bảo vệ, chăm sóc trẻ em, Sở LĐ-TB&XH cho biết: “Phần lớn nguyên nhân gây đuối nước trẻ em vẫn chủ yếu là do sự lơ là, chủ quan của các bậc phụ huynh, không giám sát trẻ một cách chặt chẽ hoặc thiếu người trông coi, chăm sóc, để con trẻ tự do vui chơi. Bên cạnh đó, môi trường không đảm bảo an toàn cho trẻ có khắp nơi, đặc biệt ở tỉnh ta, với điều kiện tự nhiên có nhiều sông suối, ao, hồ, lại có đường bờ biển dài có thể là mối hiểm hoạ tiềm tàng gây đuối nước, nếu không có các biện pháp phòng chống”.

Trẻ em xã Hiệp Hoà (TX Quảng Yên) bắt cá tại một đường mương dẫn nước.Ảnh: Nguyễn Hoa
Trẻ em xã Hiệp Hoà (TX Quảng Yên) bắt cá tại một đường mương dẫn nước.Ảnh: Nguyễn Hoa

Mùa nóng đang đến gần, nhu cầu vui chơi, giải trí của trẻ em trong dịp nghỉ hè là rất lớn, đặc biệt khu vực ao, hồ, sông, biển là những nơi hấp dẫn trẻ em tới tắm mát, nô đùa. Trong khi đó, hiện nay các khu vui chơi, bể bơi trong tỉnh lại quá ít, nhiều địa phương, khu vui chơi đã xuống cấp hoặc không phát huy hiệu quả, không thu hút được các em. Bên cạnh đó, dịp nghỉ hè, cũng là thời điểm học sinh có nhiều thời gian phụ giúp gia đình, nhất là ở các vùng nông thôn, trẻ em thường ra đồng, sông, suối mò cua bắt ốc, chăn trâu bò… nên cũng  rất dễ có nguy cơ bị đuối nước. Mặt khác, nhiều gia đình còn thiếu sự quản lý để con em tự đi chơi, tự ý ra các ao hồ, sông suối tắm mà không có sự giám sát của người lớn, nhiều vùng ao, hồ, sông suối nguy hiểm còn chưa có biện pháp làm rào chắn, biển cấm… Những nơi như vậy thường xa khu dân cư, ít người qua lại nên khi các em gặp nguy hiểm thì không có sự trợ giúp kịp thời.
Trước thực trạng đuối nước trẻ em có nguy cơ ngày càng tăng, trong thời gian qua, tỉnh đã quan tâm triển khai nhiều giải pháp phòng, chống đuối nước cho trẻ em. Tính riêng năm 2012, từ nguồn ngân sách tỉnh, các mô hình phòng, chống tai nạn thương tích trẻ em đã được tổ chức duy trì và nhân rộng tới 22 xã thuộc 4 địa phương có tỷ lệ trẻ em bị đuối nước cao là: Tiên Yên, Hải Hà, Vân Đồn, Quảng Yên. Các mô hình triển khai với những hoạt động cụ thể như: Thi tìm hiểu phòng chống đuối nước, sinh hoạt CLB; ký cam kết trong trường học, thôn, khu, gia đình về việc thực hiện các tiêu chuẩn Ngôi nhà an toàn, Cộng đồng an toàn, Trường học an toàn; tổ chức các lớp sinh hoạt hè, thu hút các em học sinh tham gia; dạy bơi cho trẻ em…

Mới đây, tỉnh cũng ban hành Kế hoạch phối hợp liên ngành về phòng, chống đuối nước trẻ em Quảng Ninh, giai đoạn 2013-2015. Trong đó, đề ra giải pháp trọng tâm là tăng cường phối hợp giữa các ngành, đoàn thể liên quan trong xây dựng nội dung và tổ chức thông tin, giáo dục, truyền thông về phòng chống đuối nước trẻ em đến rộng rãi các tầng lớp nhân dân; đặc biệt, chú trọng đến vùng khó khăn, vùng có tỷ lệ trẻ bị đuối nước cao. Bên cạnh đó, tỉnh cũng tập trung vào các giải pháp như: Nâng cao năng lực cho cán bộ các ngành, địa phương về phòng chống đuối nước; trang bị kỹ năng phòng, chống đuối nước cho trẻ em; cải thiện việc tiếp cận các dịch vụ và cung cấp dịch vụ hỗ trợ cho trẻ em bị đuối nước, bao gồm cả dịch vụ tư vấn, y tế, đặc biệt là cấp cứu và chăm sóc; tăng cường công tác quản lý, nâng cao vai trò, trách nhiệm của các cấp, ngành, địa phương… Qua đó, góp phần phòng chống đuối nước, xây dựng môi trường an toàn cho trẻ.

Thiết nghĩ, để góp phần hạn chế tình trạng đuối nước ở trẻ em, bên cạnh sự tăng cường phối hợp của các cấp, ngành liên quan, tuyên truyền về phòng chống đuối nước trẻ em, thì sự quan tâm, trang bị những kỹ năng sống và giám sát của mỗi bậc phụ huynh chính là điều kiện chăm sóc, bảo vệ các em tốt nhất để các em được phát triển một cách toàn diện.  

Nguyễn Thanh Tùng

,
.
.
.
.
.