.

Bảo vệ và phát triển rừng: Cả cộng đồng cùng chung sức

Cập nhật lúc 18:23, Thứ Bảy, 20/08/2011 (GMT+7)
Quảng Ninh có tổng diện tích đất tự nhiên là 608.392,7ha, trong đó đất rừng và đất lâm nghiệp là 427.936,9ha, chiếm hơn 70% tổng diện tích. Là tỉnh biên giới, miền núi, hải đảo, có núi, có sông, có biển, rừng của Quảng Ninh được đánh giá là đa dạng về sinh học, là nguồn dự trữ các gen quý hiếm.

Hơn thế rừng còn giữ vai trò hết sức quan trọng trong việc giảm thiểu các tác hại của thiên tai, đảm bảo đời sống dân sinh, cũng như góp phần không nhỏ trong cơ cấu kinh tế của tỉnh. Chính từ những tác dụng to lớn này mà công tác bảo vệ và phát triển rừng ngày càng trở nên cấp thiết và cần được quan tâm nhiều hơn.
 Cây quế mới trồng trên đất rừng Ba Chẽ.  Ảnh: Đỗ Giang
Cây quế mới trồng trên đất rừng Ba Chẽ. Ảnh: Đỗ Giang

Hậu quả từ việc không nhận thức đúng đắn về bảo vệ và phát triển rừng là vô cùng to lớn có thể kể ra: Lũ quét, sạt lở đất, suy giảm nguồn nước ngầm, triều cường xâm thực, hoang mạc hoá...
 
Theo báo cáo của Sở Nông nghiệp và Phát triển nông thôn, từ năm 1998-2010 diện tích đất rừng của tỉnh đã tăng từ 241.710ha lên 310.359ha; độ che phủ của rừng từ 38% lên 50,2%; trong 13 năm toàn tỉnh đã trồng mới được 122.628ha rừng, tăng 17% kế hoạch, vượt 44% so với mục tiêu đề ra. Tốc độ che phủ của rừng tăng, đã góp phần hạn chế những ảnh hưởng về môi trường sinh thái do tác động của các hoạt động công nghiệp. Chất lượng rừng được cải thiện, hình thành nhiều khu bảo tồn tính đa dạng sinh học như: Vườn quốc gia Bái Tử Long; khu bảo tồn thiên nhiên Đồng Sơn - Kỳ Thượng, rừng quốc gia Yên Tử… Sản lượng khai thác gỗ từ rừng trồng tăng từ 35.000-40.000m3/năm giai đoạn 1998-2005 lên 120.000-150.000m3/năm giai đoạn 2006-2010. Tuy nhiên, bên cạnh những thành quả đạt được ngành Lâm nghiệp của Quảng Ninh vẫn còn những hạn chế và khó khăn cần khắc phục. Nhiều khu rừng  phòng hộ, đặc dụng, tình trạng khai thác than trái phép, san gạt đất đá vẫn còn diễn ra, gây ảnh hưởng đến môi trường làm giảm chất lượng rừng và đất rừng. Tình trạng chuyển đổi mục đích sử dụng đất rừng trái phép, để lấy đất sản xuất, xây dựng còn diễn ra phức tạp. Các doanh nghiệp lâm nghiệp đã có nhiều đổi mới, nhưng hoạt động sản xuất kinh doanh còn nhiều hạn chế, sản phẩm còn nghèo nàn, chất lượng chưa đủ sức cạnh tranh trên thị trường, chưa khai thác một cách có hiệu quả nguồn lợi từ rừng. Trong công tác quản lý Nhà nước và quản lý sản xuất còn nhiều hạn chế, sự phối hợp giữa các ngành, các cấp chưa thực sự đồng bộ; công tác lập quy hoạch, kế hoạch, giao đất, giao rừng còn chậm, chưa đảm bảo tính thống nhất các quy hoạch trên địa bàn. Quy hoạch về bảo vệ, phát triển rừng còn chồng chéo với các quy hoạch khác mà chưa có giải pháp khắc phục; tình trạng vi phạm về quản lý bảo vệ rừng, quản lý lâm sản còn diễn biến phức tạp... Hậu quả từ việc không nhận thức đúng đắn về bảo vệ và phát triển rừng là vô cùng to lớn có thể kể ra: Lũ quét, sạt lở đất, suy giảm nguồn nước ngầm, triều cường xâm thực, hoang mạc hoá... Những hậu quả này không chỉ tác động mạnh mẽ đến môi trường gây mất cân bằng sinh thái, ô nhiễm môi trường mà còn ảnh hưởng trực tiếp tới đời sống người dân, thiệt hại về kinh tế, sản xuất, thậm chí cả tính mạng. Trong cuộc họp “Triển khai kế hoạch bảo vệ và phát triển rừng giai đoạn 2011-2015” vừa qua, đồng chí Đặng Huy Hậu, Phó Chủ tịch UBND tỉnh khẳng định: “Rừng có ý nghĩa rất to lớn với việc phát triển kinh tế, bảo đảm đời sống dân sinh và cân bằng môi trường sinh thái, nên việc bảo vệ và phát triển rừng là rất quan trọng và cần có những phương án phối hợp chặt chẽ và cụ thể giữa các cấp, các ngành”. Đồng chí cũng nhấn mạnh: “Trong công tác quản lý và bảo vệ rừng cần phải có thái độ cương quyết và cứng rắn, nâng cao thái độ ứng xử của các cấp chính quyền trong công tác trồng, bảo vệ rừng; tăng cường công tác giáo dục ý thức bảo vệ, khai thác rừng, với những trường hợp sai phạm phải xử lý thật nghiêm”.

Việc bảo vệ và phát triển tài nguyên rừng không phải của riêng các cấp, các ngành hay các cơ quan chức năng, mà đó là việc mà cả cộng đồng cùng chung sức, chung lòng bảo vệ.
Nguyễn Thanh Tùng
,
.
.
.
.
.