Liên quan đến kiến nghị của bà Vũ Thị Dậy: Cần được giải quyết dứt điểm

Thứ Ba, 15/12/2015, 06:37 [GMT+7]
.
.

Vừa qua, Toà soạn Báo Quảng Ninh nhận được đơn của bà Vũ Thị Dậy, thôn Lưỡng Kỳ, xã Thống Nhất, huyện Hoành Bồ. Theo nội dung đơn thư, bà Dậy kiến nghị chính quyền địa phương đã không giải quyết việc sang tên quyền sử dụng đất cho gia đình bà; ông Phạm Văn Hậu - hàng xóm của bà Dậy, gây thương tích cho bà và mở đường khai thác keo khiến đất đá trôi xuống làm đổ tường bao, vùi lấp hoa màu của gia đình bà nhưng không bị xử lý theo pháp luật.

Chuyện nhỏ... mâu thuẫn lớn

Theo lời bà Vũ Thị Dậy kể, tháng 3 năm 2015, để bán được keo, ông Phạm Văn Hậu đã tự ý mở rộng lòng suối của thôn để làm một con đường lên rừng keo. Ngày 25-6-2015, do trời mưa to, lo sợ nước mưa từ trên rừng theo con đường ông Hậu mới mở chảy xuống vùi lấp ruộng làm hỏng hoa màu, bà Dậy đã cùng con trai là Linh Văn Thuỷ đội mưa, đắp đất, ngăn không cho nước chảy xuống ruộng thì bị ông Phạm Văn Hậu mang cuốc ra tháo, không cho đắp (việc ngăn đắp nước của gia đình bà Dậy đã nắn dòng chảy tràn sang gây ngập nhà ông Hậu). Vì thế, hai bên đã xảy ra tranh cãi, xô xát. Bà Dậy khẳng định: “Ông Lự (bố ông Hậu - PV) cầm dao ra chặt vào cổ tôi, may mà có thằng Thuỷ giữ được. Sau đó, ông Lự lại cầm ống tuýp đánh tôi nhưng tôi giật được. Trong quá trình xô xát, ông Hậu cầm dao của ông Lự chém khiến tôi bị thương tích ở tay. Sự việc được công an vào cuộc điều tra nhưng lại kết luận “bên kia” không phạm tội là không thoả đáng. Việc ông Hậu mở đường làm nước tràn vào ruộng gây thiệt hại kinh tế cho gia đình tôi, xã, thôn đều lập biên bản nhưng cũng lại không giải quyết”. Trong sự bức xúc của mình, bà Dậy còn cho chúng tôi biết thêm, năm 2000 bà có nhận chuyển nhượng một thửa đất từ ông Bàn Sinh Trình nhưng đến nay xã vẫn chưa cho thực hiện sang tên đổi chủ.

Tìm hiểu nguyên nhân gây mâu thuẫn giữa bà Dậy và ông Hậu, chúng tôi được biết, ông Hậu mở đường khai thác keo là thực hiện theo yêu cầu của Chi cục Thi hành án dân sự huyện Hoành Bồ để sớm trả đất lại cho ông Quang theo bản án của TAND huyện Hoành Bồ về việc giải quyết tranh chấp đất rừng giữa ông Hậu và ông Quang. Ông Hậu cho biết: “Tôi chỉ mở một đoạn nhỏ phía dưới chân đồi sát với khe suối trước kia để bán cây trả lại đất cho ông Quang. Còn đoạn đường phía trên là do ông Quang mở từ nhiều năm trước đây. Việc bà Dậy đắp đất ngăn nước, bà ấy chỉ nghĩ cho bà ấy nhưng lại không nghĩ đến việc gây thiệt hại cho gia đình tôi”. Tại nhà ông Hậu, chúng tôi cũng đã gặp gỡ và trao đổi với cụ Lự. Cụ Lự năm nay 86 tuổi, tay chống gậy, đi không vững lại thêm đôi tai nghễnh ngãng thì rất khó có thể cầm dao chặt vào cổ bà Dậy như bà Dậy đã phản ánh.

Bà Nguyễn Thị Huệ, Trưởng thôn Lưỡng Kỳ, xã Thống Nhất chia sẻ: Cũng chỉ vì một chút mâu thuẫn nhỏ trong đời sống thường ngày, không bên nào chịu nhường bên nào mới dẫn đến sự việc đáng tiếc vừa qua, ảnh hưởng đến tình làng nghĩa xóm, an ninh trật tự khu vực là điều chúng tôi rất đáng tiếc.

Cơ quan chức năng vào cuộc

Trao đổi với chúng tôi, Trưởng Công an xã Thống Nhất Ngô Xuân Mạnh khẳng định, vụ việc xô xát giữa bà Dậy và ông Hậu là có. Nhận thấy vụ việc có dấu hiệu tội phạm (có sử dụng hung khí nguy hiểm - PV) nên chúng tôi đã chuyển hồ sơ cho Công an huyện thụ lý điều tra theo thẩm quyền. Tìm đến cơ quan Cảnh sát điều tra (CSĐT) Công an huyện Hoành Bồ, chúng tôi được biết: Sau khi thụ lý vụ việc, đơn vị đã thực hiện trưng cầu giám định pháp y đối với thương tích của bà Dậy. Kết quả giám định tỷ lệ thương tật của Bệnh viện Đa khoa tỉnh, bà Dậy bị tổn thương 4% sức khoẻ, không đủ điều kiện để truy cứu trách nhiệm hình sự. Căn cứ vào tài liệu điều tra, ngày 25-9, cơ quan CSĐT Công an huyện Hoành Bồ đã ban hành quyết định không khởi tố vụ án hình sự. Ngày 29-9-2015, Viện Kiểm sát Nhân dân huyện Hoành Bồ cũng có công văn thống nhất quan điểm không khởi tố vụ án hình sự đối với vụ việc trên là có căn cứ, đúng quy định. Không đồng tình với kết luận của cơ quan điều tra, bà Dậy tiếp tục có đơn kiến nghị. Hiện các cơ quan chức năng huyện Hoành Bồ đã tiếp nhận đơn và tiến hành giải quyết theo trình tự, thẩm quyền.

Đối với nội dung bà Dậy cho rằng, chính quyền địa phương không thực hiện sang tên đổi chủ thửa đất bà mua lại của ông Bàn Sinh Trình từ năm 2000, cán bộ tư pháp - hộ tịch xã Thống Nhất Phạm Đình Nam, giải thích: Tháng 5-2015, bà Dậy có đơn đề nghị cấp GCNQSDĐ đối với thửa đất mà bà nhận chuyển nhượng của ông Bàn Sinh Trình. Để giải quyết kiến nghị của công dân, chúng tôi đã kiểm tra, xác minh, hướng dẫn bà Dậy lập hồ sơ, thủ tục cấp GCNQSDĐ theo quy định. Tháng 6-2015, UBND xã đã hoàn tất hồ sơ và chuyển cho Văn phòng Đăng ký quyền sử dụng đất huyện Hoành Bồ thẩm định. Tuy nhiên, hồ sơ bị trả lại do thiếu chữ ký và bản sao sổ hộ khẩu của ông Bàn Sinh Trình. Chúng tôi đã hướng dẫn, đề nghị bà Dậy bổ sung hồ sơ theo quy định nhưng đến nay bà Dậy vẫn chưa cung cấp đủ hồ sơ, do vậy chưa đủ điều kiện cấp GCNQSDĐ. Chủ tịch UBND xã Thống Nhất Trần Đình Giang cũng cho biết thêm: Sau khi nhận được các kiến nghị của bà Dậy, địa phương chỉ đạo bộ phận chuyên môn kiểm tra, xác minh, làm việc theo trình tự, thủ tục, đúng thẩm quyền. Đối với các kiến nghị liên quan đến bồi thường thiệt hại do việc sạt lở đất đá từ việc mở đường bán keo của người dân thuộc lĩnh vực dân sự, địa phương cũng chỉ thực hiện việc hòa giải, thẩm quyền giải quyết thuộc toà án.

Cần xử lý dứt điểm

Theo ghi nhận của chúng tôi, tại thời điểm xảy ra mưa lũ cuối tháng 7, đầu tháng 8 vừa qua, thôn Lưỡng Kỳ cũng có nhiều hộ bị ảnh hưởng bởi việc sạt lở đất đá từ trên đồi xuống nhưng chỉ có trường hợp bà Dậy là có đơn kiến nghị. Về mâu thuẫn giữa bà Dậy và ông Hậu, một số người dân trong thôn cho rằng, sự việc không đáng có nếu mỗi người nhường nhịn nhau một chút. Một người dân giấu tên nói: “Không ai muốn bị thiệt hại như vậy cả, việc này cũng là do thiên nhiên. Người dân chúng tôi trồng rừng, cũng phải có đường đi thì họ mới vào mua keo được, hàng xóm mỗi người “nhịn” nhau một chút.

Xem xét nội dung kiến nghị của bà Dậy, chúng tôi nhận thấy một số kiến nghị là có cơ sở. Mặc dù không được xét diện hộ nghèo, nhưng điều kiện kinh tế của gia đình bà Dậy cũng không khá giả. Việc hoa màu bị thiệt hại cũng ít nhiều làm ảnh hưởng đến cuộc sống vì gia đình bà chỉ trông vào trồng rừng và trồng cấy hoa màu trên vài sào ruộng. Thiết nghĩ, UBND xã Thống Nhất cần tuyên truyền để nâng cao nhận thức cho gia đình bà Dậy, tăng cường tình đoàn kết, chia sẻ với xóm làng. Đối với những kiến nghị cụ thể của bà Dậy, xã cần tổ chức làm việc một lần nữa để giải quyết dứt điểm. Trong trường hợp hoà giải không thành, các vụ việc liên quan đến lĩnh vực dân sự, bồi thường thiệt hại, cần hướng dẫn cụ thể để công dân thực hiện thủ tục, gửi đơn ra toà án theo luật định. Về phía bà Dậy cần hợp tác với chính quyền, cung cấp hồ sơ có liên quan để được giải quyết dứt điểm.

Thanh Hoa

.
.
.
.
.
.
.
.