.

Bài học từ một vụ giải quyết tranh chấp đất đai ở huyện Đông Triều

Cập nhật lúc 09:57, Thứ Sáu, 23/03/2012 (GMT+7)

Theo báo cáo của các cơ quan chức năng, những năm gần đây số vụ việc khiếu nại tố cáo vượt cấp có chiều hướng gia tăng, có những vụ việc lẽ ra phải được giải quyết dứt điểm từ cơ sở, nhưng các địa phương vẫn không thực hiện được, khiến người dân tiếp tục khiếu nại lên cấp trên. Một trong những nguyên nhân để xảy ra tình trạng trên là do nghiệp vụ giải quyết khiếu nại, tố cáo cũng như công tác quản lý đất đai, kiến thức về chính sách pháp luật, đất đai của cán bộ thực thi tại chính quyền cơ sở còn yếu. Trường hợp giải quyết khiếu nại tranh chấp đất đai của ông Trương Đình Xê tại huyện Đông Triều là một ví dụ.

Ông Trương Đình Xê, trú tại khu Vĩnh Sinh, thị trấn Mạo Khê, Đông Triều nhiều năm có đơn khiếu nại kết quả giải quyết của UBND thị trấn Mạo Khê về việc tranh chấp đất đai giữa gia đình ông và ông Nguyễn Thế Vinh.

Theo trình bày của ông Xê, năm 1980, ông Xê và ông Nguyễn Văn Nho (bố đẻ của ông Nguyễn Thế Vinh) có thoả thuận đổi đất cho nhau. Cụ thể, ông Nho đổi khoảng 300m2 đất khai hoang ngoài bờ suối để lấy 21m2 đất thổ cư của ông Xê để làm quán bán hàng. Sau khi đổi đất, hai gia đình có đề nghị UBND thị trấn Mạo Khê xác nhận vào điền bạ nhưng UBND thị trấn Mạo Khê không giải quyết. Chính vì vậy, ông Xê đã không sử dụng diện tích đất đó nữa.

Năm 1993, 1994, khu đất trên đã được UBND thị trấn Mạo Khê cấp đất ở cho các ông Tạ Văn Uẩn, Trần Đức Thiện trú tại khu Vĩnh Sinh thị trấn Mạo Khê. Tuy nhiên ông Vinh lại khẳng định, phần diện tích ao hiện nay gia đình ông Xê đang sử dụng là một phần bờ suối và một phần đất khai hoang trước đây của gia đình ông, sau khi đổi xong ông Xê đã đào ao lấy đất đắp nền nhà. Ông Vinh đã làm đơn khiếu nại đề nghị ông Xê phải trả lại phần đất ao mà bố ông đã đổi cho ông Xê, ngược lại ông Xê cũng có đơn kiến nghị đòi ông Vinh phải trả lại phần diện tích 21m2 mà ông Nho mượn để làm quán bán hàng.

Để giải quyết tranh chấp giữa hai gia đình, UBND Mạo Khê đã có thông báo số 98/TB-UB ngày 6-10-2006 với nội dung: diện tích ông Nho đổi cho ông Xê, gia đình ông Xê đã đào ao sử dụng từ năm 1987 đến nay, diện tích khoảng 160m2, gia đình ông Xê có nộp tiền sử dụng đất theo quy định. Phần diện tích 21m2 đất ở của ông Xê đổi cho ông Nho, ông Nho đã xây dựng quán sử dụng từ năm 1987 đến năm 2000 thì ông Nho chết, quán bỏ không sử dụng. UBND thị trấn yêu cầu hai hộ gia đình khôi phục lại hiện trạng sử dụng đất ban đầu và trao trả cho nhau để sử dụng đất đúng mục đích theo quy định của Luật Đất đai năm 2003 hiện hành.

Ông Xê không đồng ý với giải quyết trên của UBND thị trấn Mạo Khê với lý do, phần diện tích đất gia đình đổi cho ông Nho, năm 1993, UBND thị trấn Mạo Khê đã cấp cho người khác làm nhà. Vì vậy ông tiếp tục làm đơn kiến nghị xem xét lại. Nhưng UBND thị trấn Mạo Khê đã bác đơn kiến nghị của ông với lý do: diện tích đất cấp cho hai hộ ông Uẩn và ông Thiện là đất công do UBND thị trấn quản lý cấp cho hai hộ sử dụng theo quy định tại thời điểm đó. Vì vậy, ông Xê tiếp tục gửi đơn khiếu nại lên UBND huyện Đông Triều, sau đó UBND huyện đã có quyết định số 2387/QĐ-UBND ngày 12-11-2009 không chấp nhận khiếu nại của ông Xê và cơ bản đồng ý với giải quyết của UBND thị trấn Mạo Khê tại thông báo số 98/TB-UB ngày 6-10-2006.

Không nhất trí với nội dung giải quyết khiếu nại của UBND huyện Đông Triều, ông Xê tiếp tục khiếu nại lên UBND tỉnh với nội dung không đồng ý quyết định của huyện yêu cầu ông phải trả diện tích phần ao cho gia đình ông Nho và yêu cầu gia đình ông Nho phải trả lại 21m2 đất đã mượn để làm quán; làm rõ phần diện tích bờ suối của gia đình ông mà UBND thị trấn Mạo Khê đã lấy cấp cho người khác.

Tìm hiểu về nội dung vụ khiếu kiện của ông Trương Đình Xê và quá trình giải quyết qua các cấp chính quyền huyện Đông Triều chúng tôi thấy: Việc đổi đất trước đây của hai gia đình là có thực, tuy nhiên qua mấy chục năm đến nay không thể xác định được diện tích khoảng 300m2 ngoài bờ suối đã đổi trước đây. Mặt khác việc đổi đất giữa ông Nho và ông Xê không được địa phương giải quyết, ông Vinh cũng không chứng minh được nguồn gốc ranh giới 300m2 đất ngoài bờ suối, vì thế việc UBND thị trấn Mạo Khê và huyện Đông Triều yêu cầu hai gia đình đổi lại hiện trạng đất ban đầu là không thể được. Riêng diện tích 21m2 ông Nho mượn của ông Xê để bán hàng, sau khi ông Nho chết, quán bỏ không, từ đó đến nay gia đình ông Xê đã quản lý và nộp thuế đất đầy đủ. (Tuy nhiên theo báo cáo của UBND thị trấn Mạo Khê thì diện tích 21m2 làm quán này ông Nho cũng nộp thuế sử dụng đất hàng năm).

Căn cứ vào khoản 2, điều 10, Luật Đất đai năm 2003 quy định: Nhà nước không thừa nhận việc đòi lại đất đã giao theo theo quy định của nhà nước cho người khác sử dụng trong quá trình thực hiện chính sách đất đai của nhà nước... Căn cứ vào quy định trên thì diện tích đất vườn ao của ông Xê đã được sử dụng ổn định từ năm 1983 và hàng năm đều nộp thuế đầy đủ, vì vậy việc ông Vinh đòi lại diện tích đất ao của ông Xê đang sử dụng là không thể được.

Từ nội dung vụ việc khiếu nại của ông Trương Đình Xê đã bộc lộ sai sót của UBND thị trấn Mạo Khê trong công tác quản lý đất đai, cấp đất và giải quyết tranh chấp đất đai. Sai sót của UBND thị trấn được bộc lộ ở chỗ, việc thu thuế sử dụng đất hàng năm của ông Xê và ông Nho trên cùng một diện tích đất (21m2), cùng một thời gian là không đúng quy định của nhà nước vì cá nhân nào sử dụng đất thì phải nộp thuế đất. Chính vì sai sót này của UBND thị trấn Mạo Khê đã dẫn đến khi xảy ra tranh chấp, cả hai người đều chứng minh mình là chủ của mảnh đất đó vì đều nộp thuế sử dụng đất, gây khó khăn cho cơ quan chức năng trong quá trình giải quyết. Chưa kể việc UBND thị trấn Mạo Khê cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất tạm thời cho các hộ dân trên địa bàn, trong đó có các ông Trần Đức Thiện và Tạ Văn Uẩn là không đúng thẩm quyền theo quy định tại khoản 2, điều 9, QĐ 201 QĐ/UB của UBND tỉnh, và Luật Đất đai vì “việc cấp GCNQSDĐ thuộc thẩm quyền của UBND huyện, thị, UBND thị trấn không có thẩm quyền cấp...”. Đáng tiếc là sau khi tiếp nhận vụ việc, UBND huyện Đông Triều cũng đã không xem xét rà soát lại, vẫn quyết định dựa trên kết quả giải quyết của UBND thị trấn Mạo Khê.

Qua vụ việc trên, chính quyền huyện Đông Triều cần phải rút kinh nghiệm trong việc để xảy ra những sai sót trong quá trình quản lý sử dụng đất đai, điều cần thiết là phải nâng cao kiến thức trong công tác quản lý đất đai, giải quyết khiếu nại tố cáo cho cán bộ thực thi ở cơ sở, tránh tình trạng công dân mất niềm tin vào chính quyền cơ sở, khiếu kiện vượt cấp kéo dài, ảnh hưởng đến công tác an ninh trật tự trên địa bàn.

Ninh Hà

,
.
.
.
.
.